- Có vấn đề gì lớn đâu? Không phải là nhìn một vài chỗ không nên nhìn thôi sao. Lần sau, khi ta tắm, ngươi cũng tới một lần nhìn không phải huề nhau sao?

Độc Cô Niệm bỗng nhiên vô cùng khí thế nói.

Phương Lâm nhất thời bị nghẹn lại, ngây người hồi lâu cũng nói không ra lời.

Hình như Độc Cô Niệm cũng cảm thấy chính mình nói như vậy cũng không ổn lắm, sắc mặt ửng đỏ, hừ một tiếng liền trở về trong phòng của mình.

Phương Lâm nhìn theo bóng lưng Độc Cô Niệm xoay người rời đi, trong đầu không biết thế nào lại phác họa ra cảnh tượng hương diễm khi nha đầu kia đang tắm.