Phương Lâm gật đầu:

- Chỗ Hàn nhị tiểu thư, ta tất nhiên sẽ đi nói chuyện với nàng. Dù sao ta cũng thu đồ của Vương trưởng lão, không thể hại hắn.

Vương Thiên Mộc khóc không ra nước mắt. Trong lòng hắn hận không thể đào hố chôn sống Phương Lâm, nhưng ngoài mặt vẫn phải lộ ra vẻ mặt đau khổ nói cảm ơn với hắn.

Làm trưởng lão làm được đến mức như hắn, cũng thực sự quá tuyệt.

Lúc này, Độc Cô Niệm mới từ phía xa chạy tới, trên mặt vẫn còn đầy lo lắng.