Tiếng kêu thảm thiết không duy trì quá lâu. Sau một lát, toàn thân người thanh niên Lý gia này đen xì, hai mắt trợn tròn, đã không còn hơi thở nữa.

Vẻ mặt Phương Lâm lạnh lùng, giống như hai người chết thảm trên mặt đất hoàn toàn không có chút quan hệ gì với hắn.

Ánh mắt ba người Lý gia còn lại hoảng sợ nhìn Phương Lâm. Khi nhìn thấy biểu tình lạnh lùng thản nhiên của Phương Lâm sau khi giết người, trong lòng bọn họ mơ hồ thấy ớn lạnh.

Phương Lâm này chỉ mới mười bảy mười tám tuổi mà thôi, tại sao sau khi giết người lại có cảm giác ung dung giống như ăn cơm uống nước vậy?

- Thật ngại quá! Sợ rằng các ngươi không giết được ta.