Lý Sùng trực tiếp ngã xuống trên mặt đất, vẻ mặt tuyệt vọng. Hắn lại thất bại, hơn nữa bị bại càng thê thảm hơn. Trong lòng Lý Sùng đặc biệt ủy khuất. Hắn rất muốn đứng lên quay về phía Phương Lâm rống to: - Không cần ngươi khi dễ người như vậy! Vừa nghĩ tới ngọn lửa vừa rồi mình cực cực khổ khổ lấy ra, kết quả tất cả tiện nghi cho Phương Lâm, Lý Sùng lại cảm giác tim của mình đang rỉ máu. Hắn hận không thể lập tức ngất đi. Lý Sùng ngã xuống đất, khiến cho mọi người ở đây đều nhìn về phía hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương