Cái này gọi là tức chết người không đền mạng. Phương Lâm đánh không lại lão nhân Lý gia này, cũng chỉ có thể ngoài miệng nói cho đã nghiền.

Lão nhân này tức giận đến mức kêu loạn. Trong lòng Phương Lâm khỏi nói có bao nhiêu thoải mái. Dù sao ở trong Đan Minh, lão nhân này cũng không động được tới mình.

Gương mặt già nua của lão nhân Lý gia tăng thêm vài phần dữ tợn. Khóe miệng hắn vẫn lưu lại vết máu, đôi mắt âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Phương Lâm.

Phương Lâm hiểu rất rõ ràng, một khi mình rời khỏi Đan Minh, sợ rằng lão nhân này sẽ liều lĩnh ra tay với mình. Hiện tại hắn mạnh miệng, chọc tức lão già này nổi giận, đến lúc đó vẫn phải nghĩ biện pháp tự bảo vệ mình mới được.

Tô lão liếc mắt nhìn Phương Lâm, ra hiệu hắn không nên lại nói lung tung nữa. Âu Dương Tĩnh kéo Phương Lâm qua một bên. Hắn rất sợ Phương Lâm lại nói ra lời gì chọc tức người, sẽ thật sự khiến lão nhân Lý gia này nổi giận. Tới lúc đó sợ rằng hậu quả sẽ không thể chịu nổi.