Thần sắc Lý Sùng ngạo nghễ, ánh mắt nhìn xung quanh, hình như không để bất kỳ kẻ nào vào trong mắt.

Khi hắn chú ý tới Phương Lâm cũng không lập tức động thủ, trong mắt hắn lóe lên một tia u ám lạnh lẽo.

- Cho dù trên người ngươi có Chấn Tam Sơn, ta cũng có thể giẫm ngươi xuống dưới chân!

Trong lòng Lý Sùng thầm nói.

Giờ phút này Phương Lâm không chỉ không lập tức bắt đầu luyện đan, hơn nữa sắc mặt hắn trở nên có phần cổ quái.