- Vu sư huynh quá khách khí. Trên mặt Phương Lâm nở nụ cười sáng lạn, vô cùng tự nhiên thu bình ngọc vào trong túi. Vu Thu Phàm thấy Phương Lâm đã nhận, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn cũng tươi cười nói: - Phương sư đệ, giữa ta và ngươi có lẽ đã từng có ít mâu thuẫn. Nhưng tất cả đều bởi vì Khang Lộc người kia. Hiện tại Khang Lộc đã bị trừng phạt đúng tội, ta cảm thấy chắc hẳn nên bắt tay giảng hòa cùng Phương sư đệ. Không biết Phương sư đệ có thể cho sư huynh cơ hội này hay không? Phương Lâm vỗ nhẹ vào vai Vu Thu Phàm, bộ dạng như người quen cũ: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương