- Xem ra danh tiếng Âu Dương Tĩnh ta ở Đan tông đã không còn lớn bằng lúc trước. Người thanh niên xoa mũi xấu hổ cười nói. Phương Lâm nghe vậy, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: - Hóa ra ngươi chính là Âu Dương Tĩnh? Âu Dương Tĩnh nhìn thấy phản ứng giật mình này của Phương Lâm, lại thiếu chút nữa muốn khóc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương