Chuyện của Vương Huyền Long được tuyên bố kết thúc, Phương Lâm biết phụ mẫu Vương Huyền Long nhất định sẽ tìm cơ hội trả thù mình. Chỉ có điều việc đã đến nước này, hắn cũng chỉ có binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn, không thể vì lo lắng bị trả thù mà hoảng sợ không chịu nổi. Mùng bảy tháng này đó là ngày hội thưởng trúc. Phương Lâm đã nhận thiệp mời đáp ứng đi tham gia, dĩ nhiên hắn sẽ không nuốt lời. Chỉ có điều có người lo lắng hắn sẽ nuốt lời. Vào ngày mùng sáu, Sở Thanh Phong đệ tử trung đẳng trước đó đến đây đưa thiệp mời lại cố ý tới thăm hỏi Phương Lâm một lần nữa, kín đáo nhắc nhở Phương Lâm phải tới đúng hẹn. Phương Lâm làm sao có thể không ra được ý tứ trong lời nói của người này. Hắn mỉm cười gật đầu. Hắn vốn không dự tính sẽ không đi, Sở Thanh Phong này còn cố ý nhắc mình, hiển nhiên là làm điều thừa. Đến ngày mùng bảy này, Phương Lâm lại mặc một bộ trang phục vẫn tính là trang trọng, nhìn qua có tinh thần mười phần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương