Đan tông, đan đàn. Phương Lâm nhìn Độc Cô Niệm này, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ. Hắn thầm than tại sao mình lại gặp phải một nha đầu điên như vậy, còn cứ quấn lấy mình. Trong tay của Độc Cô Niệm có ngọn lửa màu đỏ thẫm chập chờn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Phương Lâm giống như nhìn con mồi. - Ta muốn cùng ngươi so tài về khống chế lửa! Độc Cô Niệm dường như hoàn toàn không nhìn thấy được tình thế hết sức căng thẳng khẩn trương bên ngoài, vẫn dây dưa muốn cùng Phương Lâm lại tiến hành so tài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương