- Không phân thắng bại? Thế nào lại là không phân thắng bại? Đáng giận! Ta không ngờ còn không thể giành chiến thắng!

Mạnh Triều Dương hận không thể tát mình vài cái. Trên mặt hắn đầy vẻ không cam lòng và cụt hứng.

Trái lại, Trương Thiên Diệu lúc đầu sửng sốt. Sau một lát, hắn ngược lại không có vẻ không cam lòng giống như Mạnh Triều Dương, mà cười gượng lắc đầu, ôm quyền nhìn về phía Mạnh Triều Dương cúi đầu thật sâu.

- Hôm nay nhìn thấy thủ đoạn của Mạnh huynh, tại hạ vô cùng bội phục.

Trương Thiên Diệu chân thành nói.