Ở Đại Ninh, bất cứ một binh sĩ biên quân trong bất cứ một toàn biên quan ở bất cứ một đường biên cảnh nào đều cố gắng khiến bản thân mình ghi nhớ một câu nói, và còn dốc sức phấn đấu để cho chiến tranh xảy ra ở bên ngoài cương vực Đại Ninh, bất luận là quân Ninh giao chiến với bất cứ kẻ thù nào, chiến trường đều là ở trên lãnh thổ của địch quốc. Đây cũng là niềm kiêu hãnh của mỗi một binh lính biên quân Đại Ninh. Nhất là đến thời đương kim bệ hạ Lý Thừa Đường, thực lực của biên quân liên tục tăng cường, trước kia quân đội Hắc Vũ còn có lúc công phá biên phòng, gần mười năm nay mỗi một lần chém giết đều ở bên ngoài biên cương Đại Ninh. Mười năm đầu khi ông ta trở thành Ninh đế, dùng mấy trận huyết chiến khiến cho người Hắc Vũ không bao giờ có thể giết vào trong Ninh quốc nữa. Giờ này khắc này Thẩm Lãnh đứng ở Tức Phong Khẩu giơ thiên lý nhãn nhìn trang viên hồ băng ẩn hiện ở phía đối diện, lâu đến mức sát khí trên người dần dần tản ra một lần nữa. “Tướng quân?” Dương Thất Bảo khẽ gọi một tiếng: “Tức Phong Khẩu chỉ có không đến ba ngàn thủ quân và còn không có kỵ binh, nếu chúng ta trực tiếp giết qua, không hề có phần thắng.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương