Bầu trời đêm ở Tức Phong Khẩu rất đẹp, ở nơi khổ hàn khó khăn như thế, sao trời lại đẹp đến mức khiến người ta khó có thể dời mắt đi được, sao dày đặc tựa như được vẽ lên. Mà đêm đẹp như vậy cộng thêm truyền thuyết liên quan đến chiến tranh, bầu trời sao này liền có vẻ có thêm chút bi thương, đẹp và tốt đẹp, chung quy cũng khác nhau.

Nghe đồn sau khi người ta chết đi sẽ biến thành sao trên bầu trời, biên cương đã có nhiều người chết như vậy, cho nên bầu trời đêm mới đẹp đến như thế.

Tinh hà nhiều sao đến mức chen chúc lại với nhau, có phải là tướng sĩ chết trận của hai nước ở trên bầu trời vẫn chém giết hay không?

Dương Thất Bảo xách cái ghế đến ngồi ở bên cạnh Thẩm Lãnh: “Tướng quân, ngài nói nếu sau khi người ta chết thật sự sẽ biến thành sao trên trời, vậy có thể nhìn thấy thân nhân bằng hữu trước đây không?”

Thẩm Lãnh ngẫm nghĩ: “Chúng ta có thể nhìn thấy sao trời, sao trời cũng có thể nhìn thấy chúng ta.”