Thẩm Lãnh cười nói: “Dường như điện hạ cũng hiểu không ít về văn hóa Ninh quốc ta. Có rất ít nữ nhân đề cập đến bốn chữ hùng tài đại lược, nhưng nếu là hùng tài đại lược và hai chữ sơ mặc này phối hợp lại thì có chút không ăn khớp, hai chữ sơ mặc này sẽ có vẻ hạn hẹp rất nhiều, nếu điện hạ cố chấp dùng chữ hùng này, ngược lại vẫn nên đổi cái tên khác.”

Khoát Khả Địch Tẩm Sắc nhìn nam nhân Ninh quốc ưa nhìn trước mặt này, đột nhiên tỉnh ngộ ra rằng mình đã bị hắn dẫn đi chệch hướng, sao lại dẫn tới đề tài lấy một cái tên của người Ninh này?

Tuy rằng đây chỉ là chiếm một chút tiện nghi nhỏ, từ Mạnh Trường An không tới đến Mạnh Trường An không muốn lấy một cái tên của người Hắc Vũ rồi đến nghĩ một cái tên người Ninh cho nàng ta, bất tri bất giác nàng ta đã biến thành người Ninh, cũng không có tổn thất gì nhưng lại có một chút khó chịu nho nhỏ.

Cho nên Tẩm Sắc cười cười: “Vậy Thẩm tướng quân nghĩ là, ta nên đổi thành tên gì?”

Thẩm Lãnh nói: “Hai chữ Tẩm Sắc trong ngôn ngữ của Đại Ninh quốc đã vô cùng tốt, không che giấu được vẻ quốc sắc thiên hương của điện hạ, như hoa tươi nở rộ ăn sâu vào lòng người.”