Sáng sớm hôm sau Thẩm Lãnh liền rời nơi dừng chân của thủy sư đi kho lương huyện Vô Vi. Hắn đến huyện Vô Vi thứ nhất tất nhiên là về thủy sư thông báo một chút, tiếp theo chính là thăm hỏi Diệp Vân Tán, nhưng lần thăm hỏi này là Thẩm Lãnh có mục đích riêng.

Diệp Vân Tán đến bắc cương sớm hơn Thẩm Lãnh rất lâu, quãng đường này đi mất mấy tháng, tổng cộng tính ra cũng gần một năm không gặp. Giống như Võ Tân Vũ, nghe nói Thẩm Lãnh sắp tới, Diệp Vân Tán cũng đích thân đi ra nghênh đón. Lúc ở thành Trường An, hôn lễ của ông ta trước sau Trà gia cũng hỗ trợ không ít, nhìn thấy Thẩm Lãnh giống như nhìn thấy người nhà vậy.

“Ta cứ cảm thấy ngươi không phải chuyên môn đến thăm ta.” Diệp Vân Tán vừa đi vừa cười nói.

Thẩm Lãnh cười cợt nhả: “Sao đại nhân lại nói câu này?”

Diệp Vân Tán nói: “Từ hôm qua tướng quân Võ Tân Vũ phái người đến nói hôm nay ngươi tất sẽ đến thăm ta.”