Đông Cung. Thái tử ngồi ở phía sau bàn cả người khuất trong bóng tối, ngọn nến cách đó không xa dường như không chiếu vào nội tâm gã, gã im lặng ngồi ở đó, im lặng giống một pho tượng điêu khắc, nhưng Cao Ngọc Lâu đang quỳ ở phía đối diện dường như lại cảm nhận được hơi thở của biển rộng sóng to. “Điện hạ, thật ra thật sự không cần phải bận tâm đến Thẩm Lãnh.” Cao Ngọc Lâu cúi đầu nói: “Nô tì cũng từng khuyên hoàng hậu nương nương, nếu tập trung ánh mắt vào Thẩm Lãnh thì chẳng phải là hơi thấp? Mặc dù nô tì cũng không biết rõ chuyện năm đó nhưng cũng có nghe nói, việc này, tại sao lúc đầu hoàng hậu nương nương không trực tiếp đi tìm bệ hạ nói rõ?” “Phụ hoàng sẽ không tin lời mẫu hậu nói.” Cao Ngọc Lâu nghĩ nghĩ, cũng đúng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương