Nghênh Tân Lâu.

Đỗ Nhất Vị, một trong số các thiên bạn Phủ Đình Úy vội vã chạy tới, gặp Hàn Hoán Chi bẩm báo: “Đã xác minh được tất cả, người khả nghi bắt đầu lục tục kéo vào Trường An đại khái trong vòng hai tháng. Trong hai tháng này tổng cộng có gần ngàn người đăng ký là từ Tây Thục đạo tới, trong một khoảng ngàn người này có hơn sáu trăm người nghi ngờ là lục lâm khách.”

Hàn Hoán Chi gật gật đầu: “Chẳng trách khó lòng phòng bị, hơn sáu trăm người, cộng thêm sự chuẩn bị của Bạch Tiểu Lạc trước đó, lần này số lượng tặc nhân làm loạn ở thành Trường An có thể lên tới 700 – 800 người.”

Đỗ Nhất Vị nói: “Hình bộ tổng bộ Nhạc Độc Phong đã kiểm tra tất cả khách điếm, năm ngày nay, giết hơn hai trăm sáu mươi người, những người còn lại không có khách điếm để ở, ti chức đoán đều ẩn thân ở nơi bình dân cư ngụ phía thành nam, một khu dân cư lớn như vậy, muốn kiểm tra từng nhà cũng rất khó khăn.”

Hàn Hoán Chi nhìn về phía Thẩm Lãnh: “Có nghĩ đến điều gì không?”