Tốc độ của thuyền đã đạt mức lớn nhất, Thẩm Lãnh vẫn cảm thấy hơi chậm, khoanh chân ngồi ở mũi thuyền nhìn mấy con chim biển bay qua trên bầu trời, hắn cười nói: “Nếu có thể bay được, bay thẳng về, hẳn là sẽ nhanh hơn không ít.” Hắn hỏi Thẩm tiên sinh: “Người có biết bay lên trời không?” Thẩm tiên sinh nghĩ nghĩ: “Thời Sở đã có thợ giỏi làm mộc phi điểu, nhưng bay không lâu đã rơi, nếu như phóng to kết cấu của phi điểu đó, có lẽ cũng có thể chở người bay lên.” “Vậy đáp xuống đất thì sao?” Thẩm Lãnh nghĩ nghĩ: “Lúc mộc phi điều rơi xuống, đỡ được hay không phải xem vận khí.” Thẩm tiên sinh: “Người cũng giống vậy, xem vận khí thôi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương