Tiếng gọi bên ngoài đã cách rất gần, có lẽ một giây tiếp theo sẽ có người vén màn đi vào, Hồng Chiếu nhìn bên cạnh có mấy miếng bánh lương khô, tách ra một miếng nhét vào miệng, lúng búng dùng tiếng Cầu Lập trả lời: “Biết rồi biết rồi, đi ngay đây.”

Tiếng bước chân bên ngoài dừng lại, hùng hổ nói: “Nhanh lên một chút, lát nữa tướng quân tra đến, các ngươi tự chịu đấy.”

Tiếng bước chân xa dần.

Thẩm Lãnh thở phào nhẹ nhõm, thay y phục của binh lính Cầu Lập lập, mười mấy người ra khỏi lều trại, nhìn nhau, sau đó nhìn về phía Thẩm Lãnh.

Thẩm Lãnh đâu biết phải đi đâu thay ca, quyết định dẫn người từ chỗ rìa doanh địa đi ra ngoài, cố gắng chọn chỗ ít người ngược lại cũng sẽ không cí ai chủ động để ý tới, đi được một lát thì nhìn thấy có một cửa động, liền trực tiếp chui vào.