Không khí trong Đông Noãn Các trong lúc nhất thời hơi lạnh, cũng không phải bệ hạ đang tức giận, mà là bệ hạ đột nhiên không nói gì. Hàn Hoán Chi và Đại Phóng Chu liếc nhau một cái, cảm thấy bộ dạng khẽ nhíu mày của bệ hạ tựa như nghĩ đến điều gì đó. “Đại Phóng Chu ngươi ra ngoài đi, đón Thẩm Lãnh và Trà Nhan một chút.” Hoàng đế khoát tay, Đại Phóng Chu lập tức hiểu, bệ hạ đây là có chuyện muốn nói riêng với Hàn đại nhân, y vội vàng cúi đầu lui ra ngoài. Tất nhiên Hàn Hoán Chi cũng hiểu, cho nên khẽ khàng gọi một tiếng: “Bệ hạ?” “Năm đó lúc Trân phi vào phủ mấy người các khanh đều ở đó, trẫm nhớ lần đầu tiên gặp nàng ấy khanh cũng ở bên cạnh trẫm?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương