Bạch Niệm ở ngay trong phủ Đình Úy, bởi vì tâm thái đã tốt hơn một chút, bệnh cũng nhanh khỏi hơn, sau hai ngày nhìn đã không khác người bình thường, chỉ là không có hứng thú làm việc gì, cả ngày đều ngồi ngẩn người ở cửa sổ. Hàn Hoán Chi làm xong việc ở bên Nghênh Tân Lâu trở lại phủ Đình Úy đi sang xem hắn ta, vào tiểu viện liền nhìn thấy Bạch Niệm ngồi ở cửa sổ giống như một người gỗ, vì thế khẽ nhíu mày. “Ngươi biết mình thua ở chỗ nào không?” Hàn Hoán Chi đi đến chỗ cửa sổ hỏi một câu, lúc này Bạch Niệm mới phát hiện Hàn Hoán Chi đến, rõ ràng nhìn thấy người vào nhưng lại hoàn toàn không có ảnh hưởng đến việc hắn ta ngẩn người, nhìn thấy thì nhìn thấy, ngay cả cử động một chút cũng không có. “Hả?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương