Lúc Bạch Quy Sinh ngã xuống đất lại không có cảm giác đau đớn cũng không có sợ hãi, trước khi chết chỉ nghĩ đến một câu, vừa rồi lúc suy tính sắp xếp hậu sự vốn định nói cho đám hậu sinh gia tộc nghe, lúc này đã không kịp nữa rồi.

Phàm muốn chuyện thành công, thà cầu trời xanh, chớ có cầu người.

Đặc biệt là, đừng có cầu ở người như hoàng hậu.

Dương Tâm Niệm nói rất đúng, một gia tộc lớn như Bạch gia bị diệt môn, tất nhiên được tính là vụ án lớn nhất từ khi Đại Ninh lập quốc tới nay, mà Dương Tâm Niệm đến, vốn là đến để diệt môn, về phần trấn Phù Vân cùng với người trong trấn Phù Vân gì đó đều không quan tâm. Trong trấn Phù Vân nổi lên một luồng tà phong, nhưng chỗ nổi sóng lại ở thành Trường An, sóng lớn có lẽ có thể vỗ nát Hồng Tụ Lâu kia, vỗ nát phong hoa tuyết nguyệt trong lầu, cũng có thể có thể sóng lớn hơn nữa, vỗ chết một đại học sĩ cầm quyền tổng cộng bốn mươi năm.

Bạch gia diệt, đại học sĩ chết, xem như đã bại.