“Nếu bọn họ chỉ đơn thuần là vì lừa tiền từ Lưu Vân Hội, như vậy thì bọn họ có thể là một đám ngốc.”

Người đã đến đủ, trong một gian nhã phòng trên lầu hai Nghênh Tân Lâu liền trở nên náo nhiệt hẳn, mọi người ngồi quanh một cái bàn thương nghị việc này.

Thẩm Lãnh nói: “Trước đó ta đã xem kho hàng hoá chuyên chở, trong đống hàng hóa đó có nhiều nhất một phần năm số hàng ở giữa là băng, tạm thời giả thiết là băng đi... Thủ tiêu một phần năm số hàng tìm đến Lưu Vân Hội bắt đền, nhưng mà thứ hủy hoại thì sao? Thứ bị hủy diệt là danh dự của bọn họ, nếu bọn họ thật sự đã thỏa thuận với rất nhiều cửa tiệm trong thành, như vậy thì số tiền kiếm được từ việc giao hàng chẳng phải là vượt xa số tiền bồi thường theo giá từ Lưu Vân Hội?”

“Ta đã xem qua, giấy Tuyên Thành đó thật sự giấy Tuyên Thành tốt.” Thẩm Lãnh nói: “Tuy rằng ta viết chữ bình thường, nhưng vẫn có thể nhận ra mức độ tốt xấu của giấy Tuyên Thành.”

“Xùy...”