“Ta cũng là bị buộc bất đắc dĩ.” Quả Bố Nhĩ Thiếp quỳ gối ở đó kêu khóc, người đã sắp sụp đổ rồi. Phía sau cổ y bị thiết trảo của Thẩm Lãnh chụp vào máu đầm đìa, nhuộm ướt cả bộ y phục hoa mỹ kia, nhưng thứ gây áp lực cho y không phải cơn đau đớn trên vết thương, mà là hắc tuyến đao đè nặng trên cổ kia, hơi lạnh toát trên lưỡi đao, là địa ngục đang kêu gọi. Gió tuyết vô tình, đao Ninh càng vô tình hơn. “Ta không hỏi ngươi tại sao.” Thẩm Lãnh nhìn vào mắt Quả Bố Nhĩ Thiếp: “Ta đang hỏi ngươi, di thể đại tướng quân ở đâu?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương