Trên biển gió êm sóng lặng, bầu trời phong khinh vân đạm.

Thật là một ngày tốt để giết người... Không, thật là một ngày tốt để cầu phúc, dường như khi bệ hạ Đại Ninh muốn làm gì, ngay cả trời cũng phải nể tình.

Bệ hạ một thân long bào sải bước đi qua cầu đá, cầu đá bốn trăm trượng, đi qua đoạn đường này, chính là cầu Đại Ninh mưa thuận gió hoà, cái gọi là cầu phúc không phải từ bệ hạ thành tâm cầu nguyện là có thể được, mà là bệ hạ có ý niệm, cho nên mỗi một bước đều là đang cầu phúc, cho nên mỗi một bước bệ hạ đều đi rất trang trọng.

Chiến thuyền của Đại Ninh qua lại tuần tra bốn phía đảo Vĩnh An, thoạt nhìn vẫn ngay ngắn trật tự, cho dù không có đám người Thẩm Lãnh Vương Căn Đống chỉ huy, thủy sư cũng sẽ không biến thành năm bè bảy mảng.

Bệ hạ sắp đi cầu nguyện, trên một hòn đảo nhỏ ở cách đảo Vĩnh An vài dặm, thế tử Tín Vương Lý Tiêu Nhiên cũng đang cầu nguyện.