Lý Tiêu Nhiên nhìn khuôn mặt không phục khó chịu của Tiêu Miên Hồ, trong lòng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm, từ đầu đến cuối không tìm được một thời cơ thích hợp tiếp xúc với Bùi Đình Sơn, hoàng đế đổi tướng, cơ hội này không thể dễ dàng để mất được. “Nếu không phải không muốn đại tướng quân mang tiếng xấu...” Tiêu Miên Hồ hừ một tiếng, câu nói phía sau không nói ra. “Đúng thế...” Lý Tiêu Nhiên thở dài, làm sao y lại không lo lắng điều này? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương