Từ bắc cương đến đông cương, khí hậu dần dần trở nên ấm áp, tuy rằng đã đi suốt một tháng, chân Mạnh Trường An tất nhiên vẫn sẽ không quá linh hoạt, có lẽ do đột nhiên ấm lên nên vết thương hơi ngứa, cũng có lẽ là thuốc của Sở tiên sinh thật sự thần hiệu, tốc độ hồi phục đúng là nhanh hơn tình huống bình thường không ít.
Sau khi vào Cao Hàng đạo theo đường bộ đi về hướng đông nam, dân tục ở bên Cao Hàng đạo này khiến Mạnh Trường An vô cùng thích, người ở đây sống tiết tấu chậm hơn thành Trường An rất nhiều, khí hậu vừa phải, lượng mưa dồi dào khiến Cao Hàng đạo trở thành vựa lúa của đông cương. Bách tính nơi này sống an nhàn, bởi vì an nhàn, cho nên đối đãi với người khác cũng thân thiện, không giống ở bắc cương ai ai cũng có vài phần lệ khí.
Đại doanh đông cương Đao Binh ở thành Triêu Dương, còn đông phủ võ khố ở thành Diệu Nguyệt, hai nơi cách nhau chừng hai trăm dặm.
Có lẽ thật sợ vị đông cương đại tướng quân kia cho nên đặt đông phủ võ khố hơi xa một chút, cũng tránh cho cả ngày bị mắng bị khinh bỉ, vị đại tướng quân mà mắng người là mặc kệ ngươi là ai, dù sao ở đông cương cũng không ai lớn hơn lão ta.
Lúc trước khi phó ti tọa đông phủ võ khố Phương Kinh Sơn vừa mới đến đã bị Bùi Đình Sơn mắng đến bật khóc, nhưng cũng không ai chê cười ông ta, dù sao bị Bùi Đình Sơn chỉ vào mũi nhục mạ như vậy, chỉ sợ không ai có thể coi như không có gì được. Thế này thật ra vẫn coi như là khách khí, bao nhiêu quan địa phương từng bị Bùi Đình Sơn hạ lệnh đánh? Từng có một huyện lệnh bị Bùi Đình Sơn sai thân binh quất hai mươi roi, người suýt nữa đã chết rồi.