Cương vực của Hắc Vũ quốc lớn hơn Đại Ninh, nhưng có hơn một phần tư lãnh thổ không thích hợp cho người định cư, quanh năm bị băng tuyết bao trùm, nơi lạnh nhất nhiệt độ không khí thấp đến mức người sống không cầm cự được một canh giờ, dù cho mặc áo bông thật dày vẫn không chống đỡ được.

Tới gần khu vực bắc cương Đại Ninh cũng lạnh, người ở nam cương Đại Ninh đến đây tất nhiên là không chịu nổi, nhưng so với nơi thật sự lạnh đến mức cực hạn kia, ít nhất con người có thể còn sống được ở nơi này.

Chiến binh bắc cương quen gọi người Hắc Vũ là người Quỷ Nguyệt hơn, đám tóc vàng mắt xanh kia cực kỳ kính sợ đối với trăng, bọn họ cho rằng con người là do Nguyệt Thần sáng tạo, mà trăng chính là một con mắt của Nguyệt Thần, từng giờ từng phút theo dõi thế giới này, theo dõi con dân do nó tạo ra.

Buổi tối tất nhiên nhiệt độ không khí sẽ thấp hơn ban ngày, cho nên người Hắc Vũ tự nhiên cho rằng trăng nghĩa là rét lạnh, mà quốc gia của bọn họ có một vùng đất lớn quanh năm đóng băng như vậy, cho nên lại tự nhiên cho rằng Nguyệt Thần giáng sinh ở vùng đất đó, cũng phi thăng ở vùng đất đó.

Rất nhiều năm trước, hoàng đế Hắc Vũ quốc thậm chí còn phái một đội ngũ tinh nhuệ mấy ngàn người xâm nhập vùng đất băng giá tìm kiếm Nguyệt Cung, nghe đồn trong thế giới băng tuyết đó có cung điện mà Nguyệt Thần sống, tìm được cung điện là có thể có được tiên dược trường sinh bất tử, thậm chí có thể phi thăng đến một thế giới khác, làm bạn cùng Nguyệt Thần.