Đêm xuống, cho dù là huyện Khoát Hải Bình Việt đạo bên này thì thời tiết cũng hơi lạnh, dường như có chút khác thường, người địa phương đều biết, sợ là sắp có mưa rồi. Quả nhiên, sau bữa cơm tối không bao lâu mưa liền ập đến, vùng duyên hải thời tiết thất thường, phần lớn thời gian mưa đến nhanh đi cũng nhanh, nhưng mưa chưa tới gió đã lạnh giống như thế này, hơn phân nửa là sẽ mưa kéo dài, người đi bộ trên đường tăng tốc, ai cũng không muốn ướt mưa. Bước chân gấp, mưa càng gấp hơn. Lão nhân ngồi ở cửa nhà mình ôm cháu trai trong lòng, nhìn mưa ở trên đường cái tạo thành gợn sóng. “Trận mưa này sợ là đêm nay không ngớt được rồi.” Lão nhân vỗ vỗ lưng đứa trẻ: “Ngày mai lại đưa con đi bắt chuồn chuồn.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương