Hoàng đế từ trong tiệm đi ra, đắc chí vì lừa được Đạm Đài Viên Thuật bảy mươi lăm lượng bạc, lúc ra ngoài bước đi cũng nhẹ nhàng nhanh nhẹn, giống như đây không phải là bảy mươi lăm lượng bạc, mà là khoản tiền lớn mươi vạn lượng vậy. Đạm Đài Viên Thuật thì vẻ mặt bất đắc dĩ bước ra ngoài, trong tay còn xách đủ các thứ trị giá bảy mươi lăm lượng bạc.

Trà gia cùng mấy tiểu cô nương tiễn ra cửa, một tiểu cô nương trong số đó khẽ nói: “Lão gia cao cao to to thoạt nhìn hơi hung dữ thật tốt với thê tử của mình, mua một lúc nhiều đồ như vậy.”

Đạm Đài Viên Thuật đang xuống bậc thềm bước chân hơi lảo đảo, đường đường là đại tướng quân, thế mà lại có một cơn kích động hận không thể lập tức chạy trối chết.

Lão viện trưởng thì vẻ mặt ung dung nói với Đạm Đài Viên Thuật: “Lần sau học thông minh một chút, ngươi thấy ta vào cung có khi nào mang theo tiền chưa?”

Đạm Đài Viên Thuật thở dài: “Mang hay không mang tiền không phải mấu chốt, mấu chốt là bệ hạ người có thể trừ tiền của ta.”