Bạch Nha nằm sấp trên lưng ngựa không nhịn được hỏi một câu: “Tại sao không nhìn ra ngươi có gì vui vậy?” Mạnh Trường An: “Bởi vì ta nhặt được ngươi?” Bạch Nha bĩu môi: “Bởi vì ngươi đã giết La Anh Hùng, đó chính là La Anh Hùng đấy!” “Ồ.” Mạnh Trường An: “Trên người hắn có thương tích.” “Vậy thì sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương