Trong một khắc Ninh Hầu đẩy Thẩm Lãnh ra mới phát hiện chuyện trở nên không ổn rồi. Tất cả người xung quanh đều bao vây ở đó, tạo thành một hình tròn gần như đúng tiêu chuẩn, bao vây y và Thẩm Lãnh ở giữa, mà sở dĩ Thẩm Lãnh bị y đẩy hơi lảo đảo, hoàn toàn là vì muốn đưa y về nhà ăn.

Cửa bị chặn lại, người chặn ở đó là Bành Trảm Sa.

“Cảm ơn.”

Thẩm Lãnh nhìn về phía Bành Trảm Sa, Bành Trảm Sa hơi hất cằm lên: “Ta và Mạnh Trường An cũng từng chung sinh tử.”

“Rất ngạc nhiên?” Thẩm Lãnh nhìn về phía Ninh Hầu: “Ta nhớ ta đã từng nói với ngươi, ta không có bao nhiêu kiên nhẫn.”