Hắc y nhân quét mắt nhìn bốn phía một vòng, lại đeo khăn che mặt lên sau đó xoay người rời đi. Không bao lâu sau tựa như đã phát giác cái gì đó không ổn, Thẩm tiên sinh lại tiến vào tiểu viện này, sau khi nhìn thấy thi thể của Thất Đức sắc mặt lập tức âm trầm.

Trong lòng ông dâng lên một cảm giác vô cùng không tốt, giống như năm đó khi mang theo đứa bé kia rời khỏi thành Vân Tiêu, không biết có bao nhiêu người đuổi giết ông, không biết đã có ai, cho dù Thẩm tiên sinh tự tin đến đâu đi chăng nữa, cũng có một cảm giác vô lực khó lòng phòng bị.

Ông từng bị trọng thương.

Thẩm tiên sinh rất hiểu thực lực của Thất Đức. Ông ngồi xổm xuống nhìn nhìn vết thương của Thất Đức, rất dễ dàng có thể đoán được trước khi Thất Đức bị giết ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có, thực lực của đối phương quá mức đáng sợ.

Sẽ là ai?