Thất Đức đứng ở trong viện giống như một khúc gỗ, nhìn mấy thi thể của vị lão nhân kia trầm mặc rất lâu rất lâu, đúng ra mà nói ông ta đến để giết người, nếu là bình thường mà nói nếu người là do ông ta giết thì có thể tâm trạng cũng sẽ không phức tạp như thế, đó là một kiểu tín niệm xuất phát từ sự trung thành và bảo vệ đối với Trân phi. Ông ta có thể lấy cớ cho bản thân, mà bây giờ ông ta có một cảm giác tội lỗi sâu đậm. Con người chính là vô liêm sỉ như vậy, khi tìm lý do cho tội ác tận hết sức lực. Ông ta thật sự rất muốn biết đêm năm đó đã xảy ra chuyện gì, đương nhiên không phải là vì Trân quý phi, bởi vì bản thân Trân quý phi biết. Đêm hôm đó Trân phi sinh con, trong vương phủ có thích khách đột kích, Lưu Vương lại không ở trong phủ. Ngay trong một thời kì đặc biệt như vậy, gần như toàn bộ hộ vệ bên cạnh Lưu Vương không rời khỏi ông ta, và trên thực tế những ngày đó quả thật có rất nhiều sát thủ lẻn vào thành Vân Tiêu, thậm chí bao gồm người của phủ Đình Úy cũng muốn động thủ với Lưu Vương. Ai cũng biết đô đình úy khi đó là La Anh Hùng và đại học sĩ Mộc Chiêu Đồng quan hệ thân mật, nếu Lưu Vương chết trước khi vào kinh, ngôi vị hoàng đế tất nhiên là của thế tử Lý Tiêu Nhiên. Cho nên cùng ngày Lưu Vương vào kinh thành, đô đình úy La Anh Hùng liền bỏ chạy, đến nay tung tích không rõ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương