Trên xa giá, tâm trạng của hoàng đế dường như cũng rất không tệ, dọc đường đi đã phê duyệt tấu chương suốt một canh giờ mà chỉ uống một ngụm nước, cuối cùng cũng phê xong tấu chương gửi vào trong hôm nay, duỗi người một cái rồi hỏi nội thị đã đến chỗ nào rồi, Đại Phóng Chu ở bên ngoài xe trả lời còn cách thành Trường An lộ trình một ngày.

Hoàng đế dặn y gọi Đạm Đài Viên Thuật đến, sau đó dựa vào khoang xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không bao lâu Đạm Đài Viên Thuật lên xe, lúc hoàng đế mở trừng mắt trên tròng trắng lờ mờ có tia máu, nếu không ngủ còn tốt một chút, ngủ không đủ ngược lại còn càng có vẻ mệt mỏi.

“Đột nhiên trẫm nhớ đến một chuyện, tìm khanh thương lượng một chút.” Hoàng đế ngồi thẳng người lên: “Qua thêm chưa đến một tháng nữa là ngày Sở hoàng đầu hàng trước đây, nhiều năm như vậy thật ra đánh giá về Sở của các đời tiên đế đều không thấp. Thời Thái Tổ, Sở hoàng ốm chết, Thái Tổ còn đích thân viết điếu văn… Thời Thái Tổ, phái người viết Sở Quốc Chí trong đó tuy đánh giá thấp Sở không đúng, nhưng đối với Sở hoàng cũng được tính là khách khí.”

Đạm Đài Viên Thuật đột nhiên hiểu ra ý của hoàng đế, ông ta không muốn mất thể diện.