Trà lâu. Lão bản nương tên là Thường Mị dè dặt đi đến trước mặt Tuần Trực, trong tay cầm một quyển sổ. Quyển sổ này nhìn chắc đã rất nhiều năm chưa đụng đến, mặc dù vừa mới dùng vải ướt lau qua nhưng vết bụi bẩn vẫn còn. Thường Mị không biết người này có thân phận gì, nhưng trong lòng sợ hãi, bà ta đã sắp quên lý do trước đây mình mở trà lâu này rồi, sống bình thản đã lâu thì sẽ ham muốn an dật. “Ngươi đang sợ?” Tuần Trực liếc nhìn bà ta, nhận lấu cuốn sổ, nói bằng ngữ khí bình thản: “Sợ là đúng, gần mấy chục năm ngươi chưa từng động rồi nhỉ. Lúc đến còn là một tiểu cô nương, bây giờ đã là vợ người ta là mẹ người ta, nếu không sợ thì không thật, nhưng chớ quên, bây giờ ngươi sống an dật không phải vì trà lâu của ngươi kinh doanh tốt, mà là vì thế tử không ngừng cho ngươi bạc.” Thường Mị cúi đầu: “Ta không quên thế tử đối tốt với ta, cũng không quên lời dặn của thế tử với ta.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương