Bệ hạ rời khỏi thành Trường An cũng không đơn thuần chỉ là để giải sầu, mà là đang cho những người đó một cơ hội. Chính như lời bệ hạ nói, người bên kia tính kế quá sơ sài mà người cũng không chuyên nghiệp, vì thế ông ta hận không thể đi giúp hoàng hậu bày mưu tính kế, cứ như vậy, ông ta có thể một mẻ lưới bắt hết.
Bên hoàng hậu cũng không tốt, nhưng có một chuyện hoàng đế rất rõ ràng, đó chính là ông ta không thể xác định qua nhiều năm như vậy hoàng hậu đã kinh doanh những gì, có những thứ ở dưới mặt nước chung quy cũng không nhìn cẩn thận, từng chút từng chút moi móc lao tâm phí sức kinh doanh của hoàng hậu, nếu có thể một mẻ lưới bắt hết mới bớt lo bớt sức.
Hàn Hoán Chi bóc một quả quýt đặt ở trước mặt hoàng đế. Quýt này là Giang Nam đạo mới đưa đến ngự cống, ngọt và còn nhiều nước ít hạt, chỉ có huyện Cổ Lai quận Thuật Hải ở Giang Nam đạo mới sản xuất ra, cho dù là cây giống như vậy trồng ở nơi khác, quả quýt cũng không có mùi vị, thậm chí quả nhỏ khô và chát.
Hoàng đế bóc múi quýt bỏ vào miệng: “Khanh muốn về Trường An thì về đi, nhìn khanh ở đây đứng ngồi không yên kìa.”
Hàn Hoán Chi cười: “Bệ hạ, chỉ là thần không muốn bỏ qua cái gì, cơ hội thì đã cho bọn họ, chính bọn họ không nắm lấy, cũng không thể cứ cho mãi được, moi được Tuần Trực người này ra là còn có thể moi ra rất nhiều thứ.”