Một chiếc xe ngựa đi hướng bắc sau khi ra khỏi bãi săn Hoa Lê thì dừng lại. Bãi săn rất lớn, ngựa kéo xe dường như cũng đang lo lắng sẽ gặp phải dã thú gì đó, cứ luôn không yên ổn, sau khi dừng xe vẫn không ngừng nhìn bốn phía, khả năng cảm nhận nguy hiểm của rất nhiều động vật đều mạnh hơn con người nhiều. Cửa khoang xe đẩy ra, Diệp Lưu Vân từ trên xe ngựa xuống, tùy tùng của ông ta đã ở phía sau chờ. “Mười trận không chết, cho người gửi cho ta một phong thư.” Diệp Lưu Vân nhìn nhìn tên đầu trọc vẻ mặt không còn đáng ghét nữa ở trong xe ngựa, chỉ chỉ vào đỉnh đầu y: “Lần sau để tóc mọc lại, bộ dạng bây giờ, thật xấu.” Diệp An Biên bĩu môi: “Ngươi biết ta sang bên kia làm gì.” Diệp Lưu Vân: “Ta biết, bệ hạ cũng biết, nhưng ngươi lại dao động.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương