Mộc Chiêu Đồng như một khúc gỗ thoáng chốc mất đi sinh cơ, vốn đã già cả, hiện tại càng lộ rõ tuổi già. Sau khi lão viện trưởng Lộ Tòng Ngô rời đi trong nháy mắt lão ta giống như là gốc cây già từ thu sang đông, lá cây rụng hết, chỉ còn lại thân cây khô quắt và còn phủ đầy nếp nhăn.

Lúc phu nhân từ bên ngoài tiến vào Mộc Chiêu Đồng lại không hề phát giác được, ngẩn người nhìn ra bên ngoài, mà lúc này sắc trời đã hửng sáng.

“Lão gia?”

Phu nhân nhẹ nhàng gọi một tiếng, đặt một chén canh nóng bưng trong tay ở trước mặt Mộc Chiêu Đồng.

“Phu nhân.”