Như tăng không phải tăng, như đạo không phải đạo.

Khi tên đầu trọc này xuất hiện trước mặt ở Diệp Lưu Vân, ngược lại Diệp Lưu Vân còn nhẹ nhõm không ít, nếu không có nhiều người hơn đến, một tên đầu trọc vẫn chưa đến mức làm cho ông ta sợ ta, nhất là ông ta và tên đầu trọc này còn rất quen thuộc. Từ ngày quen biết, Đầu Trọc có khi nào không phải là bị ông ta chèn ép đến chết.

“Nơi này là thành Trường An.”

Diệp Lưu Vân nhìn Đầu Trọc đi tới, trong giọng nói mang theo chút khinh thường, sự khinh thường này là tự nhiên, vẫn như nhiều năm trước.

“Vậy thì sao?” Đầu Trọc giơ tay lên gãi gãi cái đầu trọc: “Ngươi tưởng ta vĩnh viễn không dám đến?”