Tây Thục đạo đường núi khó đi, đi khắp sơn dã cũng chưa chắc có thể thấy được một thôn một trại, năm đó chiến binh của Đại Ninh đánh tan quân Sở trên bình nguyên, phùng chiến tất thắng, nhưng duy chỉ có lúc ở Tây Thục đạo là gặp cản trở. Cản trở này đầu tiên là người Tây Thục dũng mãnh, ý chí chiến đấu không thể phá vỡ, thứ hai là bởi vì nơi đó quả thật quá mức hiểm ác, đại quân không thể thi triển.

Năm đó đô thành của Đại Sở là thành Tử Ngự, ngày thành vỡ, hoàng đế khai quốc Đại Ninh tuyên bố Sở diệt.

Sau hoàng đế Đại Ninh thân chinh đất Tây Thục đạo, đánh lâu vẫn không thể thắng, cảm khái nói nếu lúc trước quân Thục thủ giữ Tử Ngự, há có thể nhẹ nhàng phá vỡ?

Lại cảm khái, quân Thục bất bại, Sở vẫn chưa diệt.

Vẫn là sau này hoàng đế Đại Ninh tự tay viết thư cho tướng quân Sở quốc đất Thục, khuyên hắn ta:“Đại Ninh đã thay Sở, thiên hạ thuộc về Ninh, Ninh không thể để đất Thục ở quốc ngoại, chiến thì tất chiến, nhưng năm rộng tháng dài, bách tính đất Thục gặp nạn, mười thành thì chín thành khô, đất đai hoang vu, tướng quân và trẫm đều là tội nhân thiên cổ.”