Thẩm Lãnh nhìn xấp ngân phiếu dày trước mặt, lại đẩy trở về. “Giết người?” Hắn hỏi. Sở Kiếm Liên vừa mới ăn một miếng mì, đặt đũa xuống ngồi thẳng lưng nhìn Thẩm Lãnh: “Ngươi cảm thấy với thân phận của ta, giết người Ninh, giết người nào thì không phù hợp?” Thẩm Lãnh trả lời: “Đối với Sở Kiếm Liên tiên sinh mà nói, chỉ cần là người Ninh làm quan, có chức quyền, giết ai cũng được, nhưng đối với chúng ta mà nói, tiền Sở tiên sinh giết ai đưa cho chúng ta, chúng ta đều không thể nhận.” Sở Kiếm Liên lại hỏi: “Ngươi đang giảng đạo với ta sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương