Tấu chương của Lễ bộ rất nhanh đã đến bãi săn Hoa Lê, hoàng đế đã săn được một con sói nên tâm trạng hiển nhiên tốt lên không ít, nhận lấy tấu chương được nội thị bưng hai tay trình lên xem qua, tâm trạng càng tốt hơn một chút.

“Quan viên của Lễ bộ đã xác nhận, người được gả sang là công chúa thật sự, con gái được quốc vương Thổ Phiên yêu thương nhất.”

Ông ta đưa tấu chương cho đại tướng quân Đạm Đài Viên Thuật: “Trẫm đã truyền chỉ, mời cha con Lục Vương đến thành Trường An thương nghị việc này.”

Đạm Đài Viên Thuật hai tay nhận lấy xem qua: “Đội ngũ tống thân của Thổ Phiên quốc sau khi tới đường quốc cảnh thì dừng lại, do người của Đại Ninh phụ trách hộ tống đến thành Trường An, phải đi gần ba ngàn dặm, bệ hạ nghĩ để biên quân tây cương hộ tống hay là cấm quân phái người qua?”

“Trẫm không thể để cho người ta cảm thấy chúng ta không có cấp bậc lễ nghĩa, cấm quân phái người qua đi, khanh chọn một người đắc lực, trẫm sẽ bảo phủ Đình Úy sai nhân thủ hiệp trợ, Lễ bộ cũng sẽ sắp xếp một vài người, đội ngũ đông đúc một chút, dù sao công chúa của Thổ Phiên quốc gả sang đây thì là người của Đại Ninh rồi, mặt mũi cũng là của Đại Ninh.”