Thạch Nguyên Hùng theo bản năng liếc mắt nhìn hoàng đế một cái, thái độ của bệ hạ với Xa Tân Lâu làm ông ta sợ. Lão thái giám Xa Tân Lâu đã ở bên cạnh hoàng đế hầu hạ gần hai mươi năm, bắt đầu từ ngày vào ở cung Vị Ương vào lão đã đi theo bệ hạ, hiện tại kết cục này dường như có chút thê lương. Nhưng mà, bệ hạ chưa từng giết người không nên chết. Thạch Nguyên Hùng không dám hỏi, chỉ có thể cúi đầu, bởi vì ông ta biết bệ hạ cho Xa Tân Lâu chết, là cố ý để cho ông ta nhìn. Thạch Nguyên Hùng cũng không phải kẻ ngu xuẩn, đương nhiên ông ta có thể nghĩ đến khả năng duy nhất kia, đúng vậy, duy nhất... Bắt đầu từ ngày bệ hạ vừa mới là bệ hạ thì Xa Tân Lâu cũng đã là người của hoàng hậu rồi, có lẽ còn sớm hơn nữa. Tại sao lại như thế thì Thạch Nguyên Hùng không đoán được. Xa Tân Lâu ở bên cạnh bệ hạ hai mươi năm nay bất động như núi, vẫn là để bảo vệ mạng của hoàng hậu vào thời điểm mấu chốt nhất, hoặc là... Thạch Nguyên Hùng cúi đầu chậm rãi hít thở, cố hết sức làm cho tâm trạng của mình bình tĩnh trở lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương