Trên thạch tháp, Bạch Tiểu Lạc buông thiên lý nhãn xuống, nghĩ lần này Mộc Chiêu Đồng xem như thua lỗ rồi, nhưng y biết Mộc Chiêu Đồng cũng không phải người nhìn có vẻ nông cạn đơn giản như bây giờ. Tuần Trực khinh thường Mộc Chiêu Đồng, không có nghĩa là Mộc Chiêu Đồng thật sự chính là một kẻ tài trí bình thường, Đại Ninh trước sau ba đời hoàng đế, chẳng lẽ cũng không bằng ánh mắt của Tuần Trực?

Ngẫm lại xem, hai mươi năm trước, Mộc Chiêu Đồng dám làm ra chuyện ủng lập ấu đế như vậy là được xưng kiêu hùng.

Cho nên Bạch Tiểu Lạc xác định, bất kể là thiếu nữ hồng y thoạt nhìn dáng vẻ cũng không tệ trong đêm nay, hay là Lang gia được gọi là Đông Cương Thiết Lang trong ngõ Bát Thang kia chẳng qua đều chỉ là quân cờ Mộc Chiêu Đồng dùng để nhử Hàn Hoán Chi mà thôi, mà nhử Hàn Hoán Chi, cũng chỉ là bước đầu tiên.

Bạch Tiểu Lạc phát hiện càng nghĩ càng thú vị, thật sự rất thú vị.

Mộc Chiêu Đồng chọn mấy người giết Thẩm Lãnh, thoạt nhìn chỉ là tiêu nhiều tiền tìm sát thủ tốt nhất.