Người bán hàng rong ở cổng sơn trang Hạo Đình đợi đến ngày thứ năm, cuối cùng cũng lại thấy Thẩm Lãnh một lần nữa, nhưng Thẩm Lãnh lại không phải là từ trong sơn trang Hạo Đình đi ra. Ở thư viện nghe lão viện trưởng nói binh pháp trận liệt suốt vài ngày, lại nói rất nhiều tri thức về phương diện khác, đối với Thẩm Lãnh mà nói điều này tương đương với mở ra cánh cửa lớn của một kho báu. Nếu như nói Mạnh Trường An và Thẩm Lãnh có gì khác nhau, điểm khác nhau rõ ràng nhất ở chỗ hai người một người là dùng công sức mười năm nhận được sự bồi dưỡng đúng đắn nhất của quan phương Đại Ninh, người còn lại thì dựa vào dã chiêu số có chút không nhập lưu của Thẩm tiên sinh, cho nên người trong triều đình thà chấp nhận Mạnh Trường An là tân quý trong quân, cũng không chịu chấp nhận Thẩm Lãnh. Chỗ nào không phải bảo vệ nghiêm mật? Trong rất nhiều chuyện Thẩm tiên sinh đều rất mạnh, nếu không thì cũng sẽ không trở thành giáo tập của nhiều người trong phủ Lưu Vương năm đó như vậy. Điều ông kém vừa hay chính là sự chuyên nghiệp phương diện binh pháp chiến trận, dù sao ông không phải người lãnh binh. Khi viết binh pháp “Cấm Tuyệt”, Thẩm Lãnh được ích lợi không nhỏ, nhưng cuối cùng cũng là những chỗ Thẩm tiên sinh có thể nhìn tới, ông không thật sự thử nghiệm trên chiến trường, nhưng mà, cũng không thể nói “Cấm Tuyệt” không mạnh. Thẩm Lãnh dừng lại ở cửa, nhìn nhìn người bán bánh nướng đã đổi thành một thanh niên ngăm đen trông hàm hậu khách khí, vì thế đi qua mua hai cái bánh nướng: “Thế nào, lão Hà lúc trước đâu?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương