Hoàng đế bệ hạ nói đến ăn dê nướng, đêm hôm thế này thật sự là làm khó lão viện trưởng. Cũng may phòng bếp của thư viện Nhạn Tháp luôn đầy đủ. Lão viện trưởng sai người đi tìm, nguyên một con dê dĩ nhiên không có, nhưng thịt dê thì nhiều. Mạnh Trường An đi tới phòng bếp ôm về rất nhiều thịt dê. Hoàng đế lại nhìn Thẩm Lãnh: “Trẫm nghe nói tay nghề làm bếp của khanh rất tốt? Hơn nữa khanh cũng tự tin lắm?” Thẩm Lãnh cúi đầu nhìn băng bó trên người, còn chưa nói, hoàng đế đế đã đứng lên: “Đó là vì khanh còn chưa chứng kiến tay nghề của trẫm.” Tất cả mọi người đều mờ mịt. Hoàng đế xắn tay áo: “Để trẫm ra tay, các khanh chờ ăn là được. Năm đó đánh Hắc Vũ ở phương bắc, nơi đó rét lạnh cực điểm, nước mang theo người có thể coi như gạch mà dùng, băng tuyết đầy trời như thế quả thực đói không chịu được nữa, đành tập kích một doanh địa của người Hắc Vũ, nhưng bọn chúng chỉ có một con dê.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương