Lúc Thẩm Lãnh trở lại sơn trang Hạo Đình, ánh mắt người ở Binh bộ nhìn hắn đã không còn như trước. Đồ bệ hạ ban thưởng cho Thẩm Lãnh về sớm hơn hắn một chút, thợ thủ công đang lắp đặt quạt Xuân Thu, nhìn lấy Thẩm Lãnh liền nói chuyện rất khách khí, khiến hắn ta có chút không kịp thích ứng. Thẩm Lãnh cảm thấy không khí hiện tại có hơi gò bó, thầm nghĩ có phải chính mình quá ra vẻ rồi hay không, sau đó mang chiếc ghế nằm của hắn ra khỏi phòng, mang tới một gốc liễu trong sân, nằm dưới bóng râm, không bao lâu đã đi vào giấc ngủ. Lúc vừa tỉnh lại đã ngửi thấy mùi thức ăn, mở mắt ra nhìn, người của Binh bộ phái đến đã đặt một bàn ăn dưới gốc liễu, mấy người đang đứng ở đó phất quạt đuổi ruồi. Binh bộ viên ngoại lang Điền Quế Sơn vừa thấy Thẩm Lãnh thức dậy, cười nịnh nọt: “Vừa định đánh thức tướng quân dậy ăn cơm trưa thì tướng quân đã tỉnh rồi.” Thẩm Lãnh ngồi thẳng người dậy: “Mạnh tướng quân đâu?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương