Có một Hàn Hoán Chi không thượng triều, cả ngày không biết bận rộn những gì, quan viên Ngự sử đài đã dâng tấu vô số lần, bệ hạ cũng không vì thế mà có hành động gì. Sau này cũng không còn ai thèm lãng phí nước bọt cho ông ta nữa, mà Hàn Hoán Chi vẫn luôn là người mà những quan viên trong triều không muốn gặp nhất, cho dù cơ hội bọn họ gặp mặt tuyết đối không nhiều. Có một Hàn Hoán Chi, thân bất tại giang hồ, cả ngày giao thiệp với triều đình, trên giang hồ bao nhiêu sát thủ thích khách muốn lấy đầu của ông ta đổi lấy tiền, người trước ngã xuống người sau tiến lên, một đội lại thêm đội nữa, nhưng không sao giết được. Sau này cũng không còn người tùy tùy tiện tiện tự đem đầu mình đến nộp nữa, người trong giang hồ chưa từng thấy ông ta, nhưng đều gọi ông ta là Quỷ Kiến Sầu. Bệ hạ nói, khanh đem Thẩm Lãnh về đây, vì vậy Hàn Hoán Chi liền đến Bình Việt đạo. Trên thế gian này chỉ có một người là bệ hạ có thể nói cái gì ông ta làm cái đó, phần lớn thời gian còn lại ông ta thích làm cái gì thì làm cái đó. Xe ngựa màu đen đi trên con đường không rộng lắm từ phía Nha Thành đi xuống phía cảng thuyền. Bên ngoài xe ngựa, ngoại trừ người bán hàng rong đang gánh hàng trên vai và một thi nhân ngâm thơ, Hàn Hoán Chi không để vào mắt, ngược lại liếc nhìn chiếc xe lừa kia thêm mấy lần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương