Thẩm Lãnh cảm thấy mình rất hạnh phúc, bởi vì ghế nằm của hắn cũng được đưa lên thuyền, ghế nằm được phủ thảm bông mềm mại, nằm lên giống như nằm trên một cục bông, cuộn cả người lại khiến cho hắn có cảm giác an toàn rất lớn. Người như Thẩm Lãnh nếu như nói với người khác mình không có cảm giác an toàn sợ là chẳng có ai tin, nhưng sức mạnh đủ khiến người khác kính sợ kia lại không thế khiến người ta thôi nghĩ đến những sợ hãi trong lòng. Sau cái chết của Lý Thổ Mệnh, Thẩm Lãnh liền biết mất đi là một chuyện đáng sợ đến mức nào. Tháng 6 ở Điệu quốc đã rất nóng rồi, thế nhưng Thẩm Lãnh vẫn nằm trong thảm bông, có thể vì thương thế trên thân thể, cũng có thể vì nguyên nhân ở trong lòng, hắn luôn cảm thấy lạnh lẽo đến kỳ lạ. Mạnh Trường An đứng bên cạnh, nghiêng đầu nhìn hắn, sau đó ánh mắt lại hướng ra mặt biển. “Quá mênh mông, còn mênh mông hơn tuyết ở bắc cương.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương